Chuyển đến nội dung chính

Crash Landing On You - Chẳng mong gì, chỉ mong thống nhất!

Có nhiều lý do khiến Như quyết định xem bộ phim này. Nhưng lý do mãnh liệt nhất có thể là do Như yêu cặp diễn viên chính. Như biết thông tin về bộ phim từ rất lâu và đã đợi phim ra hết để có thể xem một mạch. Cách xem phim của Như trước giờ là vậy. 
Thông tin ban đầu Như được biết về bộ phim này đó là đây là một bộ phim hài, phim quân nhân. Gu phim của Như trước giờ chưa từng là phim hài hay phim giải trí với nội dung ngắn. Như thích những bộ phim có nội dung thật sâu. Diễn xuất của diễn viên từ chính đến phụ phải thật thuyết phục và xuất sắc, khiến như nổi da gà hay khóc đến sưng mắt mới chịu. Và khi biết thông tin phim này là một thể loại hài chính trị, Như lại càng không có hứng thú, có lúc còn không có ý định coi như ban đầu. Nhưng do quá thích cặp đôi chính, và báo chí nói quá nhiều về bộ phim, nên cuối cùng Như cũng quyết định xem :D
Và kết quả là Như đã dành trọn vẹn 2 ngày để xem hết 16 tập phim và Như đã khóc sưng mắt tới mức không dám đi làm và mệt mỏi khi đi làm (như tâm trạng hiện tại)...Những cụm từ xuất hiện trong đầu Như sau khi xem xong bộ phim này lần lượt là: Thống Nhất, Hòa Bình
và Tội Nghiệp.
Tội Nghiệp: Từng thước phim đi qua là từng ấy cảnh Như thấy quá tội và thương người dân Triều Tiên. Như luôn thắc mắc tại sao người Triều Tiên họ có thể sống một cuộc sống mất điện hằng ngày như cơm bữa, sáng dậy sớm nghe đài báo hiệu và tập thể dục tập thể, đi học xếp hàng vừa đi vừa hát, nước sinh hoạt dùng chung,vv... và tất cả mọi thứ hiện lên trên phim làm Như thấy thương và tội nghiệp người Triều Tiên quá. Mỗi đất nước sẽ có những văn hóa và cách sống khác nhau, Như hiểu rõ và luôn xem Triều Tiên là một Quốc gia cmột mình và cực kỳ bí ẩn. Nhưng Như lại không ngờ sự bí ẩn đó, sự riêng biệt đó lại làm cho Như...cảm thấy tội nghiệp họ đến vậy. 
Và càng tội hơn khi mấy chú lính Triều Tiên đến Đại Hàn, nhìn đèn chiếu sáng suốt ngày, ăn gà rán trong niềm hạnh phúc ngập tràn hay chơi game trong niềm khát khao...phải chi đất nước mình cũng được như vậy. Để con của họ sẽ học tập thoải mái không sợ đang học bị cúp điện, để vợ họ xem Tivi bất kỳ lúc nào mà không cần nhờ người đạp xe đạp phát điện, và quan trọng là để tri thức được phát triển và tiên tiến hơn. Từng tập phim đi qua với hình ảnh người dân Triều Tiên giản dị, sống với nếp sống của-riêng-họ mà Như cảm thấy thật sự quá nhiều thiệt thòi và chịu đựng.
Thống Nhất: đây chính là ước hẹn của Yoon Se Ri khi trao giải thưởng cho các anh lính đã giúp đỡ mình trong những ngày chị "tạm lưu trú" tại Triều Tiên. Chị nói "đợi đến ngày Thống Nhất, cậu sẽ nhận được phần thưởng", "đợi đến ngày thống nhất cậu sẽ gặp được thần tượng",... Nhưng mà lại buồn quá, ngày Thống Nhất đó khi nào mới đến, liệu mấy anh quân nhân Triều Tiên có đợi được tới ngày đó không? Như chưa bao giờ quan tâm đến vấn đề chính trị của hai nước Nam-Bắc Triều Tiên. Nhưng sau khi xem phim, Như quá mong muốn sẽ thật sự có ngày đó, thật sự ngày đó sẽ tới ngoài đời. Triều Tiên "cổ" bao nhiêu thì Hàn Quốc lại "hiện đại" bấy nhiêu, biết đến bao giờ hai đất nước này mới thống nhất để người dân không cần mong đợi nữa đây. Việc thống nhất không chỉ mang lại cuộc sống tốt hơn và hiện đại hơn cho người dân Triều Tiên, mà còn giúp cho Đại Hàn thấy lại được những nét văn hóa đáng được lưu giữ và bảo tồn của ngày xưa. Đó là ý kiến và suy nghĩ của riêng Như. Và quan trọng là...cho những người yêu nhau, họ có thể ở bên nhau nhiều hơn một chút.
Chị Yoon Se Ri là tài phiệt của Đại Hàn, trong khi anh Ri Jung Hyeok lại là Trung Úy của Triều Tiên. Hai anh chị ngay từ khi sinh ra đã được an bài là không thể đến được với nhau vì hai anh chị đến từ hai thế giới khác nhau cả nghĩa đen lẫn nghĩ bóng. 
Nhưng khổ thay, hai anh chị không thắng nổi chữ định mệnh. Trước khi quen nhau, hai anh chị đã gặp nhau không biết bao nhiêu lần ở Thụy Sĩ và ở những tình huống khác nhau. Khi chị đang chán sống, nghe tiếng piano của anh, chị như được tiếp thêm Thần Khí và tiếp tục sống với mục đích tìm cho bằng được tác giả của đoạn nhạc piano đó. Còn anh thì vô tình gặp chị ngay lúc chị muốn tự vẫn và nhận ra chị là gu của mình. Nhưng rồi khi thật sự gặp nhau, thật lòng yêu nhau thì như lẽ hiển nhiên, hai anh chị lại bị chia cắt. Hai anh chị bị chia cắt không phải do hai bên gia đình như những bộ phim tình cảm thường thấy, Mà hai anh chị phải chia tay do...chưa hòa bình. Đất nước mà 2 anh chị lớn lên và sinh sống vẫn chưa thống nhất và hòa bình. Để rồi khi muốn gặp nhau, hai anh chị phải gặp nhau ở 1 Quốc gia khác trong khoảng thời gian 2 tuần...1 năm. 
Lúc anh vượt qua hàng rào biên giới để ôm chị và nói lời tạm biệt, hay lúc anh bị còng tay áp giải về Triều Tiên, chị chạy theo trong tình trạng đang trọng bệnh, lúc anh nhắn tin hẹn giờ gửi cho chị suốt 1 một năm, lúc chị kiên nhẫn đến Thụy Sĩ mỗi năm, tổ chức chương trình nghệ thuật để mong được gặp anh - người nghệ sĩ piano của chị,... Mọi thứ vẫn còn như in trong đầu Như, không hề phai đi mà thay vào đó là một suy nghĩ mãnh liệt về sự hòa bình và thống nhất giữa hai nước. Hai anh chị yêu nhau mà khổ quá! Hai anh chị không có nhiều thời gian dành cho nhau, Nhưng hai chị quá yêu nhau đển nổi coi nhau như sinh mạng và sẵn sàng hy sinh mạng sống của mình vì nhau. 
Như chẳng thể mong gì hơn ở một bộ phim với mọi hoàn cảnh và nhân vật đều là hư cấu. Nhưng Như đang quá đắm chìm vào bộ phim và Như biết hiện tại tình hình chính trị giữa 2 nước vẫn đang không mấy khả quan. Nên thật sự xem xong bộ phim, Như không thể mong gì hơn là sự thống nhất, hòa bình giữa hai nước. Để anh chị có thể yêu nhau, hoặc chỉ là có nhiều thời gian hơn để được ở bên nhau. Vậy là đủ, quá đủ cho tình yêu bị biên giới ngăn cách này!
Bộ phim kết thúc với hình ảnh anh chị gặp nhau và tận hưởng những ngày tháng có nhau ở Thụy Sĩ. Nhưng có thể sau hai tuần, chị sẽ về lại Hàn Quốc, anh lại về Triều Tiên làm việc... và cứ như vậy, hai anh chị cùng nhau chờ đợi...chờ đợi đến cột mốc hai tuần của năm sau...và chờ đến ngày hai nước được hòa bình thống nhất...để mãi mãi được ở bên nhau....
Crash Landing On You!

*Đây có thể không hẳn là 1 bài preview phim, vì Như chỉ ghi lại những cảm xúc và trăn trở của mình sau khi vừa xem xong một bộ phim hay mà thôi.

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

MCTD 1: XIN VIỆC - BỘ MẶT CỦA BẠN ĐỂ Ở ĐÂU?

Mình đã đi làm từ năm 3 của đại học. Lúc ấy mình như tờ giấy trắng. Mình chỉ biết có đơn xin việc. Mình còn không biết CV là gì nữa. Nhưng nghe các anh chị khóa trên nói, và cũng tự tìm hiểu thì biết đó là một phần không thể thiếu khi đi xin việc. Thế là mình lọ mọ tìm đủ mọi kiểu mẫu để làm ra một chiếc CV bằng-file-word. Và đúng với suy nghĩ của một bé năm ba về chiếc CV - nơi để trưng trổ và phô diễn toàn bộ những thành tích của bản thân. Mình đã kể lể đủ điều trong chiếc CV đó. Nào là thành tích Đoàn, thành tích Hội, cả thành tích văn nghệ kkk. Còn kinh nghiệm thì ít ỏi chẳng buồn nói :D Và câu chuyện CV-file-word đã trở thành huyền thoại đến nhục nhã của Như Trần sau này... Mình nhớ có một lần mình làm lại chiếc CV bài bản hơn bằng một mẫu đơn giản đúng style CV mình download free trên mạng. Và sau khi trình bày theo đúng những gì mình tìm hiểu, mình gửi nó cho một anh có kinh nghiệm xem và nhận xét. Kết quả là mình bị góp ý không ngốc đầu lên nổi kèm lời nhắn mà tới bâ...

PHẢI CÓ NIỀM TIN - MỚI YÊN TÂM CỐNG HIẾN!

Như: - Vậy chị có thể hỏi về vốn của công ty em không? CEO 98: - Nếu chị hỏi là vốn thì em sẽ nói thẳng với chị là KHÔNG và em vẫn đang chasing với nó! Cuộc phỏng vấn ngắn nhất mình từng trải qua trong suốt hơn 6 năm đến và đi bao nhiêu phòng nhân sự. Trước khi tham gia buổi phỏng vấn này thì mình có đọc quyển Đừng Làm Việc Chăm Chỉ Hãy Làm Việc Thông Minh của Catherine McCarthy, với chương đầu tiên nói về việc bên cạnh việc tích lũy kinh nghiệm, bạn phải luyện tập hằng ngày. Một chứng minh rất thú vị mà sách đề cập chính là trong một bệnh viện, kết quả kiểm tra định kỳ về thực hành của các bác sĩ lâu năm thường thấp hơn các bác sĩ trẻ mới vào tầm 1,2 năm. Qua đó cho thấy việc có nhiều kinh nghiệm thôi chưa đủ, mà bạn phải luyện lại những cái đã biết, lấy "kinh nghiệm" ra thực hành đều đặn, thường xuyên. Nghề viết của mình là một minh chứng khác thật rõ cho điều này. Dù là Sếp hay là khách hàng thì cái họ nhìn thấy không chỉ dừng lại ở thật nhiều gạch đầu dòng trong CV, mà cò...

MÌNH CỦA NHỮNG THÁNG QUA VÀ VU VƠ MẤY DÒNG LÚC RẠNG SÁNG

  1. Bắt đầu từ sau Tết Nguyên Đán, mình có ý định dọn ra ngoài ở riêng, sống tự tập. Và cũng từ ý định đó mình bắt đầu lên mục tiêu sẽ ra ở riêng trước 30 tuổi. Rồi tới tận bây giờ, mình lướt facebook, search google và ngắm nghía một số căn trọ. Dù mọi thứ vẫn chỉ đang nằm ở vạch ý định, chưa thể thực thi vì mình biết với đồng lương hiện tại và list việc cố định phải chi trả mỗi tháng thì không đủ để mình chi thêm một khoảng nữa cho nhà cửa, nhưng mình nghĩ việc "tham khảo nhà" cũng là cách giúp mình tiếp tục nung nấu và không quên mục tiêu "Tự Lập" của mình. À, nếu ra ngoài ở riêng, mình sẽ ở một mình. 2. Mình cảm thấy khi càng nhiều tuổi hơn, bản tính của mình và cách nhìn nhận của mình lại trở nên giản đơn hơn rất nhiều. Mình không hề lo sợ điều gì khi dịch đến. Mình không còn quan tâm đến các drama mà mọi người đang thi nhau "hít hà", cập nhật, mà thay vào đó, mình chọn cách để ngày tháng trôi qua thật nhanh và không muốn đọng lại gì. 3. Mình chọn ngh...